14:33 EDT Thứ tư, 10/18/2017

Cung Thánh

http://www.kinhthanhvn.org

Tháng 11:   pdf   -   word
Tháng 10:   pdf   -   word
Tháng 9:   pdf   -   word
Tháng 8:   pdf   -   word
Tháng 7:   pdf   -   word
Tháng 6:   pdf   -   word
Tháng 5:   pdf   -   word
Tháng 4:   pdf   -   word
Tháng 3:   pdf   -   word
Tháng 2:   pdf   -   word
Tháng 1:   pdf   -   word

Trang nhất » Kinh Thánh » Sống Đạo

Tiền

Thứ năm - 21/07/2011 21:10 | Đã xem: 918
Tiền

Tiền là tiền của, là tài sản vật chất của vợ chồng. Không cần phải nói thì ai trong chúng ta cũng hiểu đồng tiền quan trọng như thế nào trong cuộc sống của con người ngày hôm nay. Có biết bao người khổ vì không có tiền. Có biết bao người khổ vì phải kiếm tiền. Và cũng có bao người khác khổ vì có quá nhiều tiền. Hình như người Pháp có câu châm ngôn này: “đồng tiền là tên đầy tớ hữu dụng nhưng lại là ông chủ bất lương”. Ý nói rằng: nếu chúng ta biết sử dụng đồng tiền như là một phương tiện thì nó rất hữu ích; nhưng nếu chúng ta để đồng tiền làm chủ mình thì chúng ta sẽ khốn khổ vì nó. Nó sẽ điều khiển chúng ta và biến chúng ta thành những kẻ tham lam, mưu mô, nham hiểm và độc ác.

 

 

Về tiền, tôi cũng xin được phép được lưu ý quý ông bà anh chị hai điều này thôi:

1. Điều thứ nhất:

Tiền bạc của cải là của chung của hai vợ chồng. Trong mỗi gia đình việc kiếm ra tiền có thể là khác nhau: có gia đình thì là do vợ là chính, có gia đình thì là do chồng là chính, nhưng phần lớn thì do cả hai người cùng làm ra tiền, ngang hay gần ngang nhau. Việc quản lý hay giữ tiền cũng khác nhau tùy mỗi gia đình: có gia đình thì vợ là người giữ tiền, có gia đình thì chồng là người quản lý. Cũng có gia đình thì việc quản lý là của cả hai vợ chồng.

Ai làm ra tiền, ai quản lý tiền không phải là điều tôi muốn nói ở đây. Điều tôi muốn đề cập với quý ông bà anh chị là việc chúng ta có coi tiền của là tài sản chung của cả hai người hay chúng ta coi đó là tài sản riêng của một người, ví dụ của người làm ra nhiều tiền nhất, không? Cha ông ta đã có câu: “của chồng công vợ” để nói lên quan điểm coi mọi thứ tài sản đều do hai vợ chồng tạo dựng nên, tức là tài sản chung. Mà đã là tài sản chung của hai người thì vợ chồng phải bàn bạc với nhau, phải có ý kiến thống nhất trong việc sử dụng. Chứ không một người nào có toàn quyền muốn chi tiêu sao thì chi tiêu, mua sắm gì thì mua sắm.

Ở Mỹ tôi nghe kể có một người phụ nữ kia tối ngày đi shopping (mua hàng ở siêu thị), mua hết thứ này đến thứ khác, không cần đếm xỉa đến sự vất vả lao động của người chồng. Kết quả là hai người chia tay. Một gia đình khác mà tôi biết cũng rơi vào cảnh tan vỡ vì người chồng làm ra được bao nhiêu thì đem nướng hết ở sòng bài (casino) mà không đem về cho vợ con được đồng nào. Tôi cũng biết có hai cặp vợ chồng người Việt khác sống ở hai tiểu bang khác nhau nhưng đều biết sự dụng đồng tiền một cách rất có ý nghĩa. Họ không có con cái, nên mỗi tháng, mỗi năm đều dành ra một khoản tiền giúp cho việc truyền giáo ở Việt Nam. Thậm chí họ còn thỏa thuận với nhau là khi một trong hai người chết, thì người còn sống không được dùng hết khoản tiền chung của hai người mà chỉ được thừa hưởng một nửa thôi, còn nửa kia dâng cúng vào công cuộc bác ái, từ thiện hay truyền giáo.

2. Điều thứ hai:

Tôi muốn lưu ý quý ông bà anh chị là tiền bạc của cải là của chung của hai vợ chồng đã đành, mà cũng là của Thiên Chúa nữa. Trong cách nói thông thường của người công giáo, chúng ta đều xác nhận mọi cái (cái nhà, cái xe, cái tiệm, cái công ty v.v…) chúng ta có là đều do Thiên Chúa ban cho. Nhưng trong thực tế khi sử dụng tiền bạc, chúng ta lại không cư xử phù hợp với chân lý ấy.

Giáo lý của Thánh Phaolô và của Hội Thánh Công giáo rất rõ ràng về điểm này: Thiên Chúa đã ban cho chúng ta tiền bạc, của cải cũng như những khả năng khác như sức khỏe, tài năng, công ăn việc làm, hoàn cảnh và địa vị xã hội. Nhưng Thiên Chúa ban tất cả những thứ ấy cho chúng ta không phải để chúng ta sở hữu chúng mà chỉ để chúng ta quản lý chúng mà thôi. Chúng ta đều đã biết thế nào là người quản lý tốt. Người quản lý tốt là người biết làm cho số vốn được ông chủ (là Thiên Chúa) giao cho mình sinh lời sinh lãi, chẳng những cho bản thân mà còn cho cả tha nhân và xã hội nữa.

Nếu chúng ta thật sự coi tiền của của chúng ta là tài sản của Thiên Chúa, thì trước khi quyết định làm việc gì, mua sắm gì, nhất là những thứ tốn nhiều tiền, chúng ta đều phải tham khảo ý kiến của Thiên Chúa, vì Người là mới chính là chủ nhân ông (real owner) của khoản tiền trong túi hay trong tài khoản ngân hàng của chúng ta.

Kết luận:

Tất cả những gì chúng ta đang có trong tay, trong tủ, trong nhà, trong tài khoản ngân hàng, trong sổ tiết kiệm đều là những nén vàng nén bạc Thiên Chúa giao cho chúng ta quản lý để chúng ta sinh lời sinh lãi cho mình và cho tha nhân. Chúng ta không phải là “các ông bà chủ “ mà chỉ là những người quản lý các tài sản ấy mà thôi!

Như vậy thì tâm tình của chúng ta phải là tâm tình biết ơn, tin tưởng phó thác và có trách nhiệm. Biết ơn vì Thiên Chúa đã chu cấp cho chúng ta những thứ chúng ta cần thiết cho cuộc sống. Tin tưởng phó thác vì Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Trách nhiệm vì chúng ta sẽ phải trả lẽ trước mặt Thiên Chúa về cách chúng ta sử dụng tiền bạc của cải - cũng như những hồng ân khác - mà chúng ta đã lãnh nhận đấy! 

Tác giả bài viết: Giêrônimô Nguyễn Văn Nội

 

 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn