00:21 EDT Thứ tư, 08/23/2017

Cung Thánh

http://www.kinhthanhvn.org

Tháng 11:   pdf   -   word
Tháng 10:   pdf   -   word
Tháng 9:   pdf   -   word
Tháng 8:   pdf   -   word
Tháng 7:   pdf   -   word
Tháng 6:   pdf   -   word
Tháng 5:   pdf   -   word
Tháng 4:   pdf   -   word
Tháng 3:   pdf   -   word
Tháng 2:   pdf   -   word
Tháng 1:   pdf   -   word

Trang nhất » Kinh Thánh » Suy Niệm

Chúa Nhật V Phục Sinh Năm A

Thứ bảy - 21/05/2011 00:24 | Đã xem: 776
Chúa Nhật V Phục Sinh Năm A

 

4. Bài Tin Mừng:  Ga 14,1-12

Bài Tin Mừng kêu gọi tín hữu đi theo Ðức Giêsu, học với Ngài và sống với Ngài, bởi vì Ngài là đường, sự thật và sự sống:

•    Ðức Giêsu là đường vì Ngài dẫn tín hữu đến với Chúa Cha, nguồn hạnh phúc đích thực.

•    Ðức Giêsu là sự thật vì Ngài phát xuất từ Chúa Cha là nguồn chân lý, và Ngài dạy cho chúng ta biết Chúa Cha.

•    Ðức Giêsu là sự sống vì “sự sống đích thật là nhận biết Chúa Cha và Ðấng Ngài sai đến” (Ga 17,3).

 

 

1. Bài đọc I:    Cv 6,1-7

Bài tường thuật này mô tả nếp sống của cộng đoàn tín hữu sơ khai, một cộng đoàn không thiếu những khó khăn nội bộ, nhưng đã biết cách giải quyết thỏa đáng nên vẫn tiếp tục lớn mạnh.

•    Khó khăn phát xuất từ việc phân phối những nhu cầu đời sống, gây ra những sự kêu trách.

•    Các tông đồ đã đưa vấn đề ra tập thể, đề nghị một giải pháp theo hướng chia sẻ trách nhiệm (chọn 7 phó tế lo việc đời sống), và tập thể đã nhất trí.

•    Nhờ khéo giải quyết nên cộng đoàn lại đoàn kết yêu thương và tăng số.

2. Ðáp ca:  Tv 32

Chúng ta có gì phải sợ trên con đường dương thế? Ðã có chính Ðức Giêsu đi bên cạnh chúng ta; Ngài dẫn chúng ta về nhà Chúa Cha; Ngài nuôi chúng ta bằng tình yêu thương của Ngài; Ngài luôn bênh vực chúng ta và cứu chúng ta thoát khỏi cái chết đời đời.

3. Bài đọc II:  1 Pr 2,4-9

Thánh Phêrô nhắc tín hữu nhớ đến phẩm giá cao quý và trách nhiệm của họ:

•    Phẩm giá: Tín hữu là dòng giống được Thiên Chúa tuyển chọn, là hoàng tộc chuyên lo tế tự và là dân riêng của Thiên Chúa.

•    Trách nhiệm: Hãy để Thiên Chúa dùng mình như những viên đá sống động xây nên ngôi đền thờ của Thánh Thần; hãy dâng những của lễ thiêng liêng đẹp lòng Thiên Chúa; hãy loan truyền những công trình vĩ đại của Ngài.

 

 

Suy gẫm Lời Chúa.

Bài Tin Mừng nầy tiếp theo đoạn nói về Tiệc ly. Chúa Giêsu biết, trước cái chết sắp đến của Ngài, các môn đệ Ngài sẽ sợ hại, mất tinh thần, cảm thấy bơ vơ, nên Ngài dặn trước: Lòng các con đừng xao xuyến. . . hãy tin vào Thầy và tin vào Cha. Niềm tin sẽ đem đến sự bình an cho tâm hồn.

 

1 Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi."

5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường? "6 Đức Giê-su đáp: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người."

8 Ông Phi-líp-phê nói: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện."9 Đức Giê-su trả lời: "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: "Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha"?10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình.11 Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm.12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.

 

Ta là đường . . .

 

Thầy là đường, là sự thật và là sự sống.

Lời khẳng định của Chúa Giêsu đối với chúng ta đang sống trong xã hội hôm nay thật là cần thiết. Bởi lẽ chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi sự thay đổi không ngừng và làm cho chúng ta trở nên hoang mang, mất phương hướng, không biết theo ai, theo đường nào?  Xã hội hôm nay đang vạch ra cho chúng ta nhiều con đường: tiến bộ khoa học kỷ thuật, con đường công danh, con đường giàu sang. . . con đường nào cũng có vẻ hấp dẫn cả. Nhưng nhiều khi những con đường trần gian nầy dẫn đến ngõ cụt! Chỉ là những cái bong bóng xà phòng, hễ đụng với thực tế là tan ngay. Hai tòa tháp bằng thép của Trung Tâm thương mại ở Nữu Ước là một ví dụ. Sự kiện đó có giá trị như một lời cảnh cáo cho những ai đang lo chạy theo  những mộng ước trần gian, như danh vọng, giàu sang mà quên đi tìm con đường thật của đời mình.

Nhiều người phương tây mất phương hướng, đi tìm về với các tôn giáo phương đông trong  những  chuyên du lịch gọi là du lịch tâm linh. Nhiều người chạy theo các giáo phái cũng vì cảm thấy mất phương hướng trong cuộc sống. Phải, hơn bao giờ hết, con người hôm nay cảm thấy mất phương hướng. Và là người kitô giáo, chúng ta biết chắc rằng chỉ có Chúa mới là con đường cho họ đi. Nhưng làm sao chỉ cho nhân loại hôm nay con đường Kitô ấy? Đó mới là vấn đề!

Đối với người kitô hữu, cuộc sống đời thường của chúng ta đã nói cho mọi người biết, đã cho họ thấy là chúng ta là những người đang hân hoan và xác tín, bước đi trên con đường của Phúc Âm  chưa?

Qua cuộc đối thoại hôm nay giữa Chúa Giêsu và các môn đệ, chúng ta thấy lòng tin của các môn đệ vẫn còn mù mờ: Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường! . . . Xin Thầy tỏ cho chúng con thấy Cha, và như thế là chúng đã mãn nguyện. Mẫu đối thoại nầy cho thấy, họ chưa hiểu vị Thầy của họ phát xuất từ Chúa Cha và nay phải trở về với Chúa Cha, họ chưa thấy được Chúa Cha trong Chúa Kitô; Ai thấy Ta là thấy Cha. Họ chưa xác tín lắm.

 

Lắng nghe Chúa nói:

Chúa Ngôi Hai trở thành xác phàm, trở nên con đường cho ta về với Chúa Cha. Lên đường là tìm đến một địa chỉ nào đó. Nếu con người có một định mệnh thì định mệnh ấy là Thiên Chúa. Nếu Đức Kitô là đường thì địa chỉ của ta là Thiên Chúa. Và Chúa Kitô xuống thế trở thành con đường để giúp ta đạt cho được định mệnh đó, đưa ta đến địa chỉ đó.  Mọi địa chỉ khác chỉ là giả trá phù vân.

 

Em bé chơi diều.

Một em bé thả diều. Con diều bay vút lên không trung, cao, cao mãi cho đến khi chỉ còn là một chấm đen. Em vẫn nắm đầu mối giây và mắt vẫn nhìn lên trời. Một người đi qua thấy em mắt cứ nhìn lên trời, liền hỏi: em làm gì vậy? Dạ cháu đang chơi diều. Người kia ngạc nhiên, nhìn lên trời và nói: Diều đâu nào? Bác có thấy gì trên trời đâu! Em bé mỉm cười, mắt không rời  nhìn lên trời và trả lời: Bác không thấy, nhưng chắc chắn là con diều của cháu đang bay lượn trên đó, vì cháu còn giữ một mối giây trong tay cháu mà!

Thiên Chúa cũng vậy!  Ta không thấy Người, nhưng ta vẫn cảm nghiệm được Người trong cuộc sống như khi ta cầm mối giây diều vậy.

 

Lời nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là đường, xin Chúa dẫn con đi về với Chúa Cha mọi ngày trong suốt cuộc đời.

Nguồn tin: Chứng Nhân

 

 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn