09:38 EDT Thứ hai, 10/23/2017

Trang nhất » Đời Sống » Đời Sống Phi Thường

TP.HCM: Thương tâm cha nghèo lầm lũi mưu sinh đóng vai trò làm mẹ chăm con bị bại não

Thứ sáu - 08/07/2016 08:42 | Đã xem: 244
Không may mắn khi sinh ra hai đứa con bị bại não, người vợ vì không thể chịu nổi khổ sở đã bỏ chồng bỏ con mà đi theo người mới, người cha này hàng ngày lầm lũi bán kẹo nuôi con suốt mười mấy năm qua. Mặc người đời miệt thị, mặc gia cảnh nghèo khó, người cha này đã khiến nhiều người cảm động về tình cha con.

 

Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ len lỏi qua rất nhiều khúc quanh, con hẻm của đoạn đường liên ấp 1-2-3 đầy bụi thuộc xã Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh (TP.HCM), chúng tôi mới tìm được nơi ở của ba cha con anh Đặng Hữu Nghị (39 tuổi, quê Thừa Thiên Huế). Trong ngôi nhà xiu vẹo được chèo chống bằng những tấm tôn rỉ sét và ván ép cũ, anh Nghị đang ra sức hò hét khi hai đứa con lên cơn, dùng tay tự tán liên tục vào mặt mình.

Ẵm con bại não qua Thái Lan bán kẹo 

Năm 2004, bé Đặng Hữu Toàn, con đầu lòng của anh Đặng Hữu Nghị ra đời. Chưa kịp vui mừng với hạnh phúc được làm cha, anh bàng hoàng khi hay tin con bị bại não bẩm sinh, mãi mãi không thể có được trí tuệ người lớn. Chuỗi ngày ngược xuôi khắp các bệnh viện lớn nhỏ từ Huế ra Hà Nội khiến vợ chồng anh kiệt quệ tài chính, nhưng bệnh tình của con vẫn không có chút tiến triển.

Đương lúc đang chán nản thì năm 2007, vợ anh Nghị tiếp tục mang thai. Hi vọng về một mái ấm gia đình mới nhen nhóm lại vội vàng sụp đổ, bởi Đặng Hữu Tùng – đứa con thứ hai của anh tiếp tục mắc chứng bệnh quái ác như anh trai. Hai đứa bé cứ lớn lên trong vô thức, khiến ngày qua ngày, mâu thuẫn giữa anh Nghị và vợ bùng phát. 

Chuyện gì đến cũng đến, năm 2012, hai vợ chồng anh Nghị ly hôn, chia con ra để nuôi sau chuỗi ngày người vợ nghi ngờ chính anh là kẻ khiến các con bị dị tật. Ôm đứa con lớn trong tay, nỗi đau đớn bởi sự đổ vỡ của gia đình hoà lẫn cùng tiếng gièm pha từ hàng xóm, láng giềng khiến anh Nghị bỏ quê hương, ẵm đứa con bại não phiêu bạt vào Nam bán vé số để không còn ai biết tung tích của mình.

Số phận đẩy người cha bất hạnh từ đảo Phú Quốc lang bạt xuống Châu Đốc (An Giang). Chẳng những vậy, trong cơn túng quẫn vì nghèo đói, hai cha con anh Nghị đi luôn sang cửa khẩu Campuchia, rồi vòng qua Thái Lan hành nghề bán kẹo mút kiếm sống qua ngày.

Những tưởng hai cha con sẽ sống ẩn dật đến mãn đời nơi đất khách quê người thì đùng một cái, Đặng Hữu Nghị nghe tin sét đánh từ Việt Nam: Vợ anh đã đi thêm bước nữa, nhẫn tâm bỏ đứa con út cù bất cù bơ. Giữa lúc điếng người khóc hết nước mắt, tình phụ tử thiêng liêng khiến anh vượt qua tất cả mọi khó khăn, tìm cách trở về cưu mang đứa con thơ dại.

"Mong đừng ai miệt thị cha con tôi"

Kể từ ngày một nách hai con, anh Nghị chuyển hẳn vào Sài Gòn sinh sống. Ban ngày, anh ở nhà lo thuốc men, săn sóc cho hai đứa bé. Bởi không giống những đứa trẻ bình thường, việc ăn uống, tắm rửa con của anh Nghị gặp rất nhiều khó khăn. Không ít lần muỗng cơm chưa kịp đưa lên đến miệng đã văng xuống đất, đi kèm với nó là cái bạt tay liên tục từ đứa trẻ giáng xuống đầu cha. Những lúc như vậy, anh Nghị chỉ biết nghẹn ngào: “Cũng là con mình đánh mình chứ nào có phải người dưng”.

Khi hoàng hôn chập choạng buông xuống, anh Nghị bỏ hai đứa trẻ vào thùng sau của chiếc xe lôi tự chế, lầm lũi đi bán kẹo. Tiếng rao của anh hoà lẫn khắp hang cùng ngõ vắng, mang đầy tâm trạng của một người cha bất hạnh. Những lúc quá mệt, chạy trúng ổ gà, hố voi khiến các con giật mình khóc ngất lên, anh dỗ chúng bằng những viên kẹo có sẵn. Chúng có biết đâu đằng sau sự ngọt ngào của viên kẹo mút là nỗi lòng cay đắng của người cha, khi ngày ngày thấy con mình cào cấu mọi thứ trong vô thức, ngơ ngác ngó nghiêng bằng chiếc đầu teo tóp méo xệch.

Thấy người đàn ông dẫn theo hai đứa trẻ dị tật đi bán, nhiều người tưởng anh Nghị chăn dắt trẻ ăn xin, liên tục xúc phạm anh bằng những lời lẽ miệt thị. Có lần anh còn bị cơ quan chức năng đưa về đồn thẩm tra suốt mấy tiếng đồng hồ mới được thả ra. Anh cười buồn: “Người ta nghi ngờ cũng phải”.

Sắc mặt anh Nghị có phần sa sầm khi nghe nhắc đến người vợ. Anh bảo, mới hồi tết về quê thăm gia đình, vợ đi ngang nhà, thấy hai đứa con nhưng chẳng thèm đoái hoài, bởi giờ cô đã có một đứa con lành lặn với người chồng sau. Nhiều đêm anh Nghị trằn trọc, nghĩ chắc mình là thủ phạm khiến hai đứa nhỏ dị tật. Thôi thì tội mình gây ra, mình phải có trách nhiệm. Đó là lý do dù nhiều người khuyên nên đem hai đứa bé đến những tổ chức bảo trợ xã hội, anh vẫn một mực lắc đầu.

Mười hai năm trời ròng rã nuôi con, anh Nghị không còn nhớ nỗi số lần bị con cho ăn đòn đến sứt đầu chảy máu. Anh cũng không nhớ mình bán hết bao nhiêu rổ kẹo, chịu bao nhiêu lời sỉ vả để có tiền mua miếng thịt, con cá cho hai đứa bé. Tình thương con vô bờ bến anh thành một con người có sức chịu đựng phi thường.

Anh Nghị bây giờ chỉ mong muốn đủ đầy sức khoẻ, đừng ai miệt thị, chửi bới cha con anh, để anh luôn tràn trề nghị lực điều khiển chiếc xe lôi chở hai đứa con trai bại não qua mọi góc tối của cuộc đời.

 

 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

 

 


 

Chungnhan.org chỉ là nơi chuyển tải những thông tin đã và đang diễn ra xung quanh.  
Trang Đời Sống, Thời Sự không chịu trách nhiệm về bất kỳ tư tưởng, chính kiến, hoặc sự kiện được diễn tả trong bài vở gởi tới.