21:22 EDT Thứ bảy, 09/23/2017

Trang nhất » Đời Sống » Thơ và Truyện Hay

Trang Thơ Nhạc ngày 11 tháng 8

Thứ sáu - 12/08/2011 14:06 | Đã xem: 913


Thơ:

Hồ Chí Bửu
 

Ngỡ Như
 
Thoáng nghe một khúc dương cầm
Tưởng đâu ai đó gọi thầm tên ta
Không đâu, tình chết phương xa
Dẫu sao cũng một bài ca lạc loài
Em đi bóng nhỏ đèn soi
Quạnh hiu một góc lẻ loi phận mình
Ta ư, một gã phiêu linh
Yêu chi để nhớ mối tình rất xa..
 
Khổ Lụy
 
Phải đâu ta lạc chốn nầy
Nửa đêm thức dậy thấy bầy sói hoang
Dỗ mình hãy ngủ cho ngoan
Ngày mai thức dậy phá tan nỗi ngờ
Cũng may còn mấy bài thơ
Cũng may còn nhớ giấc mơ nửa vời
Cũng may tôi nhớ ra tôi
Lỡ say rớt xuống ôm đời hư hao
 
Thôi Thì
 
Chết đi một nụ hôn đầu
Môi son chưa thắm đã sầu chia ly
Giả như nàng quyết định đi
Thì ta chẳng có chút gì gởi theo
Có chăng một mối tình nghèo
Phất phơ trong gió lá vèo thu xưa

.............................................................................................
Thiếu Khanh



ĐÊM TRĂNG
 
Mân mê lá cỏ em không nói
Rưng rức màu trăng áo lụa vàng
Anh bỗng dại lòng đành bối rối
Chờ con gió rủ tóc bay sang
 
Súng đã vác mòn vai áo lính
Mà hồn anh vẫn rất ngu ngơ
Trời không làm gió cho nhau lạnh
Nên để vai anh chịu hững hờ
 
Nhan sắc nở bừng đêm nguyệt rạng
Anh say uống mãi mắt không đầy
Em đưa cọng cỏ lên môi cắn
Con dế đằng kia bỗng hát dài…
 
Em thở bằng hồn dạ lý hương
Vầng môi thấp thoáng mộng thiên đường
Mắt em ăm ắp trăng tình tự
Mỗi ngón tay nào cũng dễ thương
 
*
 
Đời sau kể chuyện đêm trăng ấy
Hương tóc còn say lá cỏ mềm
Từ đó ngàn năm xa cách mãi
Còn trong tình sử dấu chân em.

 


BÊN KIA CÓ NẮNG
 
Em nhìn thấy trên đầu núi bên kia có nắng
Tức là em đã thấy một điều gì
Mà điều đó dường như lòng em có sẵn
Ta vô tình để gió thổi bay đi
 
Cuộc sống có nhiều điều cần lý luận
Nhưng em tin chắc ở lòng mình
Khi mỗi chiếc lá cũng phải lòng hơi gió thoảng
Ta vô tình như đá cứ làm thinh
 
Em thấy nắng ở nơi nhiều bóng tối
Nơi mỗi bước chân đều rất ngập ngừng
Mỗi hơi thở bình thường cũng dễ gây bối rối
Ta không vô tình để nắng ở sau lưng
 
Ở phía sau lưng có nhiều điều cần soi rọi
Tạ lòng em thấy nắng ở bên kia
Em không nói những điều em không nói
Chỉ dành cho nhau nơi đó để đi về
 
Một chút nắng mềm như hơi thở ấm
Để chiều thôi chiều nữa ở bên này
Chẳng lưu lạc cũng bên trời lận đận
Sống làm sao mà tuổi xế không hay!
 
Khi mái tóc đã phai màu kiêu bạc
Mỗi câu thơ tròn nhẵn hóa hiền lành
Một chút nắng quý vô cùng dù mộc mạc
Cho lòng mình còn giữ chút long lanh
 
Đã lâu lắm chưa về thăm làng Bình Thạnh
Nghe lại dấu chân xưa trong cát biển quê nhà
Thấy lại những ước mơ trên mỗi cánh buồm lấp lánh
Em chập chùng mấy biển tít mù xa
 
Ở nơi đó nghe trong lời tịch lặng
Chắc có vì sao máy mắt giữa đêm khuya?
Em đã thấy ở bên này có nắng
Làm sao cho ấm ở bên kia?

CHÂN DUNG
 
Khi về vỗ cánh thinh không
Nghe rơi tiếng hạc muôn trùng núi cao
Em phiêu du tuổi hoa nào
Nghìn xưa để lại nghìn sau dấu giầy
 
Khi về dấu mặt hai tay
Lời kêu ca đã phơi bày chân dung
Em từ vô thỉ vô chung
Tan theo tiếng hạc phụ lòng anh yêu
 
Khi về đầu núi trăng treo
Con từ qui lạc cuối đèo gọi nhau
 
Khi về nắng nhặt mưa mau
Vắng em anh cũng nhạt màu chân dung.
 
Khi về vỗ cánh thinh không...

LÒNG EM
 
Giả dụ lòng em hình chữ nhật
Anh sẽ nhân chiều rộng với chiều dài
Nhưng đâu biết lòng em bao dài bao rộng
Nên ngần ngừ anh sợ nhân sai
 
Giả dụ lòng em như quyển vở
Ơ bên trong ruột giấy trắng ngần
Anh do dự lâu rồi chưa dám mở
E có bài thơ nào chép trước rồi chăng
 
Và giả dụ một đêm vàng tẩm mật
Lòng em vừa mở cửa gặp lòng anh
Giữa vũ hội hai lòng cùng múa hát
Không thơ anh hoa lá cũng chung tình
 
Lòng anh chín mời lòng em cắn nhé
(Hãy yêu anh kẻo uổng cả lòng nhau!)
Vui biết mấy khi về nhà dối mẹ
Rằng lòng em bay nón lúc qua cầu.

 

 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

 

 


 

Chungnhan.org chỉ là nơi chuyển tải những thông tin đã và đang diễn ra xung quanh.  
Trang Đời Sống, Thời Sự không chịu trách nhiệm về bất kỳ tư tưởng, chính kiến, hoặc sự kiện được diễn tả trong bài vở gởi tới.