02:38 EDT Thứ sáu, 07/21/2017

Trang nhất » Đời Sống » Tin Xã Hội Việt Nam

Hãnh diện là người Việt Nam?

Thứ năm - 04/07/2013 10:02 | Đã xem: 915
 

1. Hãnh diện là người Việt Nam ?    

Nguyễn Văn Tuấn 

Đó là tựa đề của một bài viết trên Nguoi-viet.com, có lẽ là nhật báo lớn nhất trong cộng đồng người Việt bên Mĩ. Nhân bài này tôi cũng muốn ghi thêm vài dòng để gọi là "nhật kí". Hồi còn nhỏ tôi cũng rất tự hào về người Việt, vì tôi nghĩ người mình thông minh và hiếu học. Thời đó, ai nói xấu người Việt là tôi phản đối ngay. Nhưng khi lớn lên, ra nước ngoài và có dịp tiếp cận nhiều nguồn thông tin, thì tôi bắt đầu có cái nhìn khác. Tôi nghĩ người Việt mình chẳng hơn ai, và cũng chẳng hiếu học (bác Hoàng Tụy nói là “hiếu bằng cấp”) hơn ai. Báo chí VN thì cứ tự ru ngủ rằng người mình tài ba, thông minh xuất chúng. Có giáo sư còn lấy mấy cái huy chương thi Olympic ra để chứng minh rằng người Việt thông minh. Thật là ấu trĩ đến không ngờ! (Báo chí mà nói như thế thì có thể còn “tha thứ” được, chứ giới khoa học mà nói như thế thì khó nghe quá).
 
Nhà phê bình Vương Trí Nhàn nói rằng người mình có thói gian tham, và ông tuyên bố không thể chữa được thói gian tham đó. Mới đọc qua tôi cũng hoang mang, vì không ngờ anh Nhàn mà còn phát biểu mạnh như thế. Nhưng kinh nghiệm của tôi ở Úc thì có phần (chỉ dám nói là “có phần”) nhất quán với nhận định của anh Nhàn. Có khá nhiều gia đình khá giả (có nhà cửa đàng hoàng) dàn kịch để cho bà vợ bị ông chồng hành hung đánh đập có dấu sưng mặt, chảy máu mũi, rồi đi đến các tổ chức tị nạn để xin tá túc. Úc bênh phụ nữ, nên thấy cảnh như thế là cho ở ngay. Tá túc một thời gian, rồi … xin nhà. Căn nhà thứ hai! Nhiều gia đình thành công. Nhưng Nhà nước Úc theo dõi và biết, nên những màn kịch đó bị lật tẩy và xấu hổ cả đám. Sự việc mới bị báo nêu tuần vừa qua, nên làm tôi nhớ đến cái tham của người mình. Tôi chỉ biết hi vọng đó là thiểu số. Nhưng dù là thiểu số thì vẫn ảnh hưởng đến danh dự người Việt.
 
Người Việt bị kì thị ở Nhật vì ăn cắp. Đây là tấm biển cảnh cáo đang gây xôn xao. Ảnh của Vietnamnet.
 
 
Bấm : http://imgs.vietnamnet.vn/Images/vnn/2013/06/10/13/20130610135819-a1.jpg
 
Do đó, trả lời câu hỏi của ông Huy Phương, “Có hãnh diện là người Việt”, thì tôi phải nói là “Chưa”. Chưa chứ không phải là “Không”. Tôi nghĩ chỉ khi nào nước mình giàu mạnh lên, người mình văn minh hơn (văn minh như người Thái là tôi mừng rồi) thì lúc đó câu trả lời mới là “Có”. Nhưng lúc đó thì chắc gì tôi còn sống để trả lời. :-)
 
NVT 

2. Để được hãnh diện là người Việt Nam

Khách Dân Luận [*]

Tâm trạng của một công dân của nước CHXHCN VN khi đọc bài "Hãnh diện là người Việt Nam" do blogger Nguyễn Văn Tuấn giới thiệu.
 
Làm người Việt Nam, nhất là, người Việt Nam của cái quốc gia CHXHCN ở đầu thế kỷ XXI này, chán nản đủ điều, đau đớn đủ điều, tủi nhục đủ điều. Tôi không có kinh nghiệm làm công dân các xứ khác nên không dám phán thánh phán tướng rằng xứ mình là chán nhất, đau nhất, nhục nhất. Nhưng, đúng là chán lắm, đau lắm, nhục lắm. Năm thì mười họa, có chút vui, chút thỏa, chút sướng… thì cũng như là ngụm trà đá cầm hơi trên sa mạc, hay vài giọt dầu cho đĩa đèn sắp cạn, kéo chút sinh khí đâng lụn dần.Vừa rồi, thấy Dân Luận đăng lên một bài viết được blogger Nguyễn Văn Tuấn giới thiệu có cái tựa đề khá gai góc: “Hãnh diện là người Việt Nam?”, cũng giật mình. Giật mình vì vết thương còn mưng mủ bị va chạm bất ngờ, chứ không phải giật mình vì ngạc nhiên. Tôi nhớ là có một lần trên mạng cũng ầm ĩ về chuyện nhục nhã hay hãnh diện khi cầm cái giấy thông hành của CHXHCNVN. Thiên hạ tranh cãi khốc liệt xoay quanh câu nói của Linh mục Ngô Quang Kiệt trước giới chức sắc của thành phố Hà Nội. Mọi chuyện rồi cũng qua, mạnh ai nấy giữ quan niệm của mình. Tôi nghi nghi là chả có ai thuyết phục được ai đâu, cùng lắm là một chút đồng cảm, hoặc nhỏ nhoi hơn, là thông cảm với người khác.Cũng dễ hiểu thôi, hãnh diện hay nhục nhã, nó nằm lấn sang phạm trù cảm xúc nhiều lắm, lý trí chỉ đóng một vai trò rất nhỏ trong ấy. Thường thì, hãnh diện hay nhục nhã, là thứ cảm xúc nó lấn dần từng chút, theo thời gian ăn vào tới xương tới tủy lúc nào không hay. Lý trí chỉ làm cái nhiệm vụ rất ư là đơn giản, giải thích cho chúng ta biết tại sao thế này, tại sao thế nọ. Nghĩa là lý trí chỉ đến sau đó, giải quyết cái hậu quả sờ sờ. Lý trí cho phép ta có cớ để trả lời cho ai đó thắc mắc kiểu Sao mày thấy nhục hay Hãnh diện cái chỗ nào, mày nói tao nghe.

Xã hội Việt Nam hiện giờ lổn nhổn như một nồi lẩu nguội ngắt. Nhìn sơ qua thôi, chả cần hít hít đánh hơi hay thò tay dùng đôi đũa mà chọc vào mới biết nồng độ tanh tưởi của nồi lẩu ấy. Không cần phải có thời giờ ra quán cóc tán gẫu, chả cần phải dỏng tai nghe trên chuyến xe buýt, chả cần phải tham gia bà tám với đám đồng nghiệp rỗi hơi…chỉ cần liếc sơ qua báo chí, cả báo giấy lẫn báo mạng, đã có thể thấu hiểu được tình cảnh hỗn loạn đến mức hết thuốc chữa.
Theo kinh nghiệm của ông bà xưa, phán đoán nhận định một cái gì đấy phải vô cùng cẩn trọng. Dưới lớp vỏ xù xì có thể ẩn chưa một cái bên trong nuột nà xinh đẹp, hoặc ngược lại. Với một niềm hy vọng le lói nhưng mạnh mẽ, tôi từng nhiều lần hít hơi thật dài, cắm đầu cắm cổ lặn cho thật sâu, hầu tìm ra những nét đẹp bị giấu kín. Chắc cũng như một số du khách ngoại quốc, đâm ra tò mò, hy vọng có thể tìm ra vẻ đẹp tiềm ẩn như cái slogan của Du lịch Việt Nam rêu rao mấy năm nay.

Hay là, như thuở mồ ma ông Trịnh Công Sơn, lúc cùng cực quá, ông phải tự lên gân mình bằng bài hát Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui để tiếp tục sống còn. Tôi chắc mẩm một điều, sự gởi gấm của ông trong bài hát đó, không đủ để ông vui 365 lần trong một năm nếu không có những buổi bù khú với bạn bè bia bọt của ông trong thời kỳ này. Kệ ông có học được bao nhiêu lòng bao dung nơi trời đất, bao nhiêu sự nhẫn nhục nơi đường đi của kiến, bao nhiêu sự yên bình của sông, của suối…hẳn là ông vẫn thê thảm lắm trong cuộc sống này đủ để chốt hạ một bài nghe mà nẫu cả ruột: Tiến Thoái Lưỡng Nan!

Mới hôm qua thôi, đọc được cái tin xé lòng. Một thanh niên 21 tuổi tràn đầy sức sống, chạy xe lớ huớ thế nào không tránh kịp, để va phải đứa bé lên ba từ vỉa hè chạy vọt ra đường. Cậu trai đã nhanh chóng chở đứa bé và bà mẹ đến bệnh viện gần đó (Bv Triều An ở quận Bình Tân, TpHCM) cấp cứu. Kết quả, bác sĩ chẩn đoán đứa bé chỉ bị trầy xước bên ngoài, sức khỏe ổn định. Câu chuyện tưởng chừng như tiền hung hậu cát, bỗng xoay chuyển một cách tàn bạo đến phi lý. Sáu thanh niên người nhà của cháu bé xuất hiện tại bệnh viện, hành hung cậu thanh niên này đến tử vong (gãy cổ) trước mặt bao nhiêu người, trong đó có cả bảo vệ mặc sắc phục của bệnh viện. Là sao? Tôi không thể hiểu nổi.
Cướp, hiếp, giết (bao gồm cả đánh, đâm, chém, bắn, nổ…), mại dâm nữ, mại dâm nam, mại dâm đồng giới…tràn ngập trên trang nhất của hầu hết mọi tờ báo với những co chữ lớn khủng…bố. Từ thành đến quê, từ cao nguyên chí đồng bằng, xó xỉnh nào cũng xảy ra. Nhiều nơi xảy ra với mật độ dày đặc lẫn cường độ bạo liệt. Có một số nhà nghiên cứu lao vào tìm tòi nguyên nhân của hiện tượng này. Tất nhiên, báo chí chính thống không dám đá động gì, hoặc chỉ phơn phớt bên ngoài, để tránh chỉ mặt đặt tên cho những lãnh đạo cao cấp nhất của quốc gia. Còn, giới blogger trên mạng, nhất là những blogger ở nước ngoài, tha hồ bôi tro trát trấu vào những gương mặt khả kính nhất.
Tôi thì nhất định không phải là nhà nghiên cứu khỉ gió gì, chỉ là một thường dân bình thường nhất, trình độ lè tè chưa vượt qua được cả ngọn cỏ dàu dàu nửa vàng nửa xanh của cô Thúy Kiều. Tôi chả dám đổ cho ai cái trách nhiệm xem ra nặng nề khủng khiếp ấy. Tôi chỉ có thể kể ra đây những cảm xúc rối bời của mình khi đối diện mỗi ngày với tình trạng hỗn loạn nhất từ thuở chạm mặt cuộc đời.
Rồi, tôi chợt nghĩ, hay là…nên bắt chước ông Trịnh, cố công mà tìm để rị mọ nuôi dưỡng cái tinh thần ham sống bản năng mà tồn tại. Nhân câu hỏi trong tựa bài của ông Nguyễn Văn Tuấn, tôi đang lom lom hai con mắt đã lòe nhòe của mình, giương thẳng vào xã hội chung quanh để tìm cho bằng được những lý do dù là nhỏ nhặt nhất để có thể làm người Việt Nam.

Còn nhớ, bản năng sống còn là mãnh liệt tới chừng nào trong câu chuyện của Dostoievski (?) kể lại tâm trạng của người tử tù (hình như là kinh nghiệm cá nhân) sắn sàng đứng một chân trên một cái cọc cắm giữa muôn trùng đại dương. Học hỏi từ đó, tôi cũng sẽ cố để moi cho kỳ được năng lực mỏng manh nhất để nếm chút cảm xúc hãnh diện được là người Việt Nam.
[*] Đơn giản thế thôi. Xin tha cho phần các thông tin liên quan... Chỉ là một khách thường xuyên đọc Dân Luận và thỉnh thoảng gồng mình comment với các bài viết được Dân Luận đăng lên.
 
-----------------------------------------------------
 
Mời xem lại bài trên báo Người Việt:
 

3. Hãnh diện là người Việt Nam?

Huy Phương

 
“Người Việt thông minh, chăm chỉ và anh hùng,
thế bạn có hãnh diện là người Việt Nam không?”

(Câu hỏi của báo Thanh Niên trong nước)

Trong bài “Ðêm Của Những Cánh Bướm Việt Ở Malaysia” đăng trên nhật báo Người Việt (2009) trước đây, ký giả Ðông Bàn đã vô tình nhắc lại câu nói của giới taxi Kuala Lumpur, “Con gái Việt Nam đẹp lắm!” Thủy, một “cánh bướm đêm” tại Beach Club đã cay đắng hỏi lại những người ký giả cùng quê hương với cô: “Người ta nói vậy, các anh có hãnh diện không?”

Câu trả lời tất nhiên là không! Ai lại hãnh diện khi có đồng bào, con em của mình, dù được khen là đẹp phải thất thân đi làm gái mại dâm. Không những được khen đẹp lắm, mà dân địa phương còn một “lắm” nữa, khi nói: “Con gái Việt Nam rẻ lắm!”.

beachclub2
Khi Ðông Bàn đang đứng trên đất Malaysia, hẳn ông không thể nào hãnh diện là người Việt Nam.Chúng ta cũng không hãnh diện là người Việt Nam, nếu chúng ta đang ở Ðài Loan.
Theo số liệu thống kê kết hôn giữa phụ nữ Việt Nam với người Ðài Loan trong 14 năm (1995-2008) đã có 117,679 trường hợp, chiếm 82% tổng số phụ nữ Việt Nam kết hôn với người nước ngoài. Trong một đảo quốc nhỏ như Ðài Loan đã có hơn 10,000 phụ nữ Việt bỏ xứ sang đây làm vợ người, dù hạnh phúc hay khốn khổ, thì cũng vì thân phận nghèo đói, tương lai mờ mịt, có vinh dự gì cho đất nước khi đàn bà phải ly hương, với những cuộc hôn nhân không tình yêu chỉ vì đồng tiền. Ðiều khốn nạn nhất là trong tâm ý của người dân đồng bằng Cửu Long, “lấy chồng Ðài Loan” là chuyện mơ ước của tất cả mọi người. Một đôi vợ chồng đem con gái về thăm quê được một người bà con buột miệng khen: “Úi, con bé này ngộ quá, lớn chút nữa lấy chồng Ðài Loan được à nghen!”quyxinloi

Cũng ở Ðài Loan, năm người lao động Việt Nam làm thuê ở một công ty thủy sản địa phương đã hợp lực khiêng lồng đi bắt hai con chó của dân địa phương bỏ vào bao tải, dìm xuống biển cho chết, sau đó mang lên làm thịt.

Ngoài việc phải quỳ hai giờ cúi lạy bàn thờ chó để tạ tội và để quần chúng giảm cơn thịnh nộ, năm người lao động Việt Nam này còn bị phạt 10,000 tiền Ðài Loan.
Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Nhật.

Trên nhiều diễn đàn của Nhật, nhiều người Nhật “cực đoan” kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam, sau những vụ: PCP, một tập đoàn cung cấp dịch vụ của Nhật bị Việt Nam đòi hối lộ 15% để được trúng thầu các dự án dùng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam; Nhân viên, tiếp viên hàng không và phi công Vietnam Airlines, tổ chức đánh cắp hàng hóa trong các siêu thị Nhật để vận chuyển hàng gian về tiêu thụ tại Việt Nam; Các tu nghiệp sinh Việt Nam trước khi sang Nhật đã bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động CSVN bóc lột thậm tệ; Lãnh sự quán Việt Nam ở Nhật tại Osaka tổ chức bán giấy thông hành Việt Nam.

Trong một số siêu thị tại Nhật, có bảng cảnh cáo dành cho người Việt về chuyện ăn cắp vặt sẽ bị vào tù! Bức ảnh đã làm rộ lên tin đồn về nạn ăn cắp vặt của người Việt ở bên Nhật. Nhiều người cho rằng, người Việt đã để lại ấn tượng xấu xa trong mắt người Nhật khi xuất ngoại sang đất nước của họ.

japan-canhbao.jpgCâu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Singapore.
Trang mạng với tên gọi là Craigslist có mặt tại Singapore đưa thông tin rằng khách hàng có thể lựa chọn “gái Việt còn trinh,” giá khoảng $3,000 một tuần, ngay tại sân bay, khách sạn hoặc bất cứ nơi nào khách hàng yêu cầu. Tình trạng các cô gái Việt Nam bán trinh tại Singapore dường như công khai, ai cũng hay biết. Cảnh sát Singapore cho biết, hầu hết các cô gái Việt còn trinh đều ở độ tuổi từ 16 đến 17, đến và “làm việc” qua nhân vật trung gian, và năm ngoái, tại đây, một cô gái Việt Nam 17 tuổi cũng đã rao bán trinh tiết với giá $1,500!

Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Nga.virgin
Các đường dây buôn người đưa hàng nghìn phụ nữ Việt Nam vào các nhà chứa Nga, nhưng Ðại Sứ Quán Việt Nam tại Nga từ chối trả lời câu hỏi của BBC cho rằng cơ quan này không có thẩm quyền để nói về việc này. Theo Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng: “Trong tất cả các trường hợp ở Nga này, thủ phạm là những người Việt được bao che bởi một số giới chức ở Tòa Ðại Sứ Việt Nam ở Nga, thậm chí họ thành Hiệp Hội May Dệt dưới sự bảo trợ của Tòa Ðại Sứ Việt Nam.”
No-le-lao-dong-tai-NgaCảnh sát Nga vừa khám phá một xưởng may “đen” dưới lòng đất tại khu chợ Cherkizov ở thủ đô Moscow, bắt hằng trăm di dân lậu Việt Nam. Nạn buôn lậu của người Việt tại Nga là chuyện xảy ra hằng ngày, có lẽ bởi nguyên nhân trong 80,000 người Việt ở Nga đã có 80% làm nghề buôn bán, phần lớn là chợ trời, mánh mung.

Ở Ba Lan: “Cầm quyền Hà Nội và nhân viên Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Warsaw là một băng nhóm tội phạm có tổ chức, một hệ thống Mafia.” (Ðài báo Weltspiegel Ðức)
Câu trả lời là không, ở mọi nơi trên thế giới.
Trên VietNamNet, người Việt Nam sinh sống ở Nhật, ở Nga, ở Anh, ở Úc, ở Nam Phi, ở Mozambique và ngay cả ở California, đã trình bày những những mẩu chuyện về người Việt đọc xong chỉ muốn “độn thổ,” với bao nhiêu thói hư, tật xấu khác của người Việt từ trong nước đến như trộm cắp, gian dối, đái bậy, khạc nhổ, vứt rác bừa bãi, ăn uống thô tục, tranh giành, chen lấn nơi công cộng, không biết nói cảm ơn, xin lỗi khi cần. Nói về chuyện ăn cắp và ăn cắp vặt thì Việt Nam chắc hẳn bỏ xa đàn anh Trung Quốc. Ngay cả cuộn giấy đi cầu trong khách sạn, khách người Việt cũng không tha.
Một người Việt làm nghề thông dịch cho tòa án và cảnh sát ở Úc, cho biết phần lớn thủ phạm ăn cắp trong siêu thị và trồng cần sa trong nhà là những người mới định cư, đặc biệt những người từ Bắc Việt Nam và du học sinh. Mỗi lần người này đi dịch là anh ta khổ tâm vì cảm thấy nhục nhã cho dân tộc mình.

Trong khi trao đổi chuyện này với một phụ nữ trong nước, bà này đã viết cho chúng tôi: “Năm 2008 vào dịp Tết Nguyên Ðán, tôi được con trai cho di du lịch Doha (Qatar,) sẵn dịp công ty của con bảo lãnh qua chơi Dubai. Nhưng đến chiều về lại Doha thì bị giữ lại phi trường vì nghe nói có chuyện gì xảy ra ở một siêu thị mà có người Việt mình dính vô. Trong khi cả đoàn ‘check in’ thì riêng tôi bị giữ lại vì mang passport CHXHCN Việt Nam. Mang hộ chiếu Việt Nam đi nước ngoài buồn lắm ông ơi!!!”
Lâu nay, người ta nhắc đến hai chữ Việt Nam hơi nhiều, không phải vì “tiếng tăm” mà vì “tai tiếng!”

TapGhi-400Như vậy cũng không nên trách câu phát biểu của Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt : “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế.”
 


Một chuyến bay của Vietnam Airlines cất cánh tại phi trường Ðà Nẵng. Nhân
viên hãng này từng bị tố cáo đánh cắp hàng hóa trong các siêu thị Nhật vận
chuyển về Việt Nam. ( HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)

Nhân câu nói này, các cơ quan truyền thông tại Việt Nam đã chỉ trích, lên án ông và đặt câu hỏi về lòng yêu nước của ông.
Tôi thì nghĩ khác, vì yêu nước nên ông Ngô Quang Kiệt mới cảm thấy nhục nhã. Tôi cũng không hãnh diện lắm về chuyện làm người Việt Nam, nhưng không phải như vậy là tôi không yêu nước, mà có thể vì lòng yêu nước, biết đâu có tác giả sẽ cho ra đời một cuốn sách mang tên “Người Việt Xấu Xa”.

Chúng ta đang nói chuyện người Việt dưới chế độ Cộng Sản. Ðể công bằng chúng ta nên có thêm một cái nhìn về người Việt ở Mỹ. Ngoài những chuyện được đề cao là làm “vẻ vang dân tộc Việt,” không có gì hơn là xin trích dẫn lời của ông Nguyễn Hữu Hanh, cựu thống đốc ngân hàng VNCH:

“Những năm tiếp theo đó ở nước Mỹ, tôi lại càng thêm ngao ngán và tuyệt vọng. Ngoài một số thành tích sáng chói của sinh viên Việt Nam và một vài thành công đáng kể của các chuyên gia Việt Nam trẻ tuổi, thì cộng đồng người Việt di tản đã gây nên tai tiếng xấu xa trong cái xã hội đã dung dưỡng họ: Bên cạnh những người đang cố gắng làm lụng để nuôi nấng con cái, một số người di tản lại đem qua đây những thói xấu cũ, lừa đảo và chôm chỉa bất cứ khi nào có dịp. Không phải chỉ có những người nghèo khổ phải sống bằng tiền trợ cấp, mà cả những tầng lớp trên (bác sĩ, dược sĩ, những người môi giới cổ phần, mua bán bất động sản, v.v.). Một ngày nọ tại Westminster, bang California, người ta trông thấy 80 vị bác sĩ và dược sĩ Việt Nam bị còng tay dẫn đi sau một toán cảnh sát Mỹ. Xấu hổ thay cho cộng đồng người Việt chúng ta ở đây, và xấu hổ lây cho cả quê hương đất nước chúng ta bên kia nữa!” (“Lời Nói Ðầu” - “Làm việc với các nhân vật danh tiếng thế giới” hồi ký, XB 2004.)

Như vậy, sau một người có tên tuổi trong nước là Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cảm thấy “nhục nhã,” bây giờ một người ngoài nước, lại là một viên chức cao cấp của hai nền Cộng Hòa Việt Nam, cảm thấy “xấu hổ,” một phụ nữ bình thường thì than “buồn lắm!” Thế mà không biết sao thời “chống Mỹ” báo chí miền Bắc lại phịa ra câu chuyện một anh chàng “bá vơ” nào đó tuyên bố: “Mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy mình được trở thành một người... Việt Nam!”
 
Ông Nguyễn Hồi Thủ khi dịch cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí” đã có nhận xét: “Thường trong lịch sử Việt Nam vốn đã rất ít người thật tình có can đảm và trung thực để tìm hiểu, phê bình, những cái xấu, cái dở của dân tộc mình. Gần đây lại chỉ toàn thấy ca tụng đất nước rừng vàng biển bạc, con người cần cù, thông minh, cao cả, đẹp đẽ, kiên cường, anh hùng, trong sáng... Thậm chí lại có cả người lãnh đạo lấy tên giả viết sách để ca ngợi cá nhân mình, có cả nhà văn bịa tên một người nước ngoài để ca ngợi dân tộc mình.”Báo Thanh Niên trong nước đã đặt câu hỏi: “Người Việt thông minh, chăm chỉ và anh hùng, thế bạn có hãnh diện là người Việt Nam không?”

Thưa, các yếu tố thông minh, chăm chỉ và nhất là kiểu “ra ngõ là gặp anh hùng,” chưa đủ để tạo thành một con người tử tế và một đất nước tử tế để cho thế giới tôn trọng và yêu mến!
 
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=168266&zoneid=97#.UcjWx5zfXl8

 

 

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

 

 


 

Chungnhan.org chỉ là nơi chuyển tải những thông tin đã và đang diễn ra xung quanh.  
Trang Đời Sống, Thời Sự không chịu trách nhiệm về bất kỳ tư tưởng, chính kiến, hoặc sự kiện được diễn tả trong bài vở gởi tới.